1 Tôi cố gắng giúp đỡ và làm vui lòng người khác nhưng nếu họ vẫn không vui và đau khổ thì tôi biết chấp nhận vì hiểu đó là

Quán Xả
1/ Tôi cố gắng giúp đỡ và làm vui lòng người khác, nhưng nếu họ vẫn không vui và đau khổ thì tôi biết chấp nhận vì hiểu đó là nghiệp quả của họ.
2/ Tôi biết tôi không thể thay đổi tính tình hay nghiệp quả của người khác nếu họ không muốn.
3/ Cầu mong cho tôi biết chấp nhận mọi sự việc xảy ra với tâm bình thản không ưa ghét, buồn giận.
4/ Cầu mong cho tôi không bị xao động bởi những biến cố đến và đi.
Chữ Xả (upekkha, upeksha) trong tiếng Việt thường có nghĩa là tha thứ và bỏ qua, không cố chấp, ai làm mình buồn phiền thì mình tha thứ bỏ qua, nhưng Xả trong tiếng Anh và Pháp được dịch là bình đẳng (equanimity, équanimité) có nghĩa là tâm bình thản xem mọi sự việc như nhau, không ưa không ghét, không bám víu cũng không xua đuổi, biết chấp nhận sự việc như chúng là (accept things as they are).
Xả không có nghĩa là dửng dưng mặc kệ không đếm xỉa tới, ngược lại ta vẫn cố gắng làm hết sức mình cho mọi việc tốt đẹp, nhưng nếu nó không xảy ra theo ý muốn thì ta bình thản chấp nhận.
Bình thường khi thương ai thì ta muốn làm cho người đó an vui hạnh phúc, nhưng nhiều khi quên mất là họ có cuộc sống riêng và nghiệp quả riêng. Ta chỉ có thể xen vào ảnh hưởng đôi chút, nếu họ đồng ý. Trong gia đình cha mẹ con cái muốn giúp đỡ và làm vui lòng nhau nhưng nhiều khi vô tình làm phiền nhau nhiều hơn người ngoài. Vợ chồng sống chung cũng vậy, người nào cũng muốn thay đổi tính tình của người kia, khi thay đổi không được thì bất mãn, buồn giận, chán ghét, v.v...
Một bác sĩ tài giỏi nhất trên đời cũng không thể nào cứu sống được bệnh nhân nếu người đó không chịu uống thuốc. Đức Phật với lòng đại từ đại bi thương chúng sinh, dùng đủ phương tiện giáo hóa, nhưng nếu chúng sinh không nghe thì Phật đành chịu, không thể dùng thần thông cứu được.
Cha mẹ thương con, lo cho con ăn học đầy đủ, muốn con trở thành bác sĩ, kỹ sư, giàu sang sung sướng, nhưng nếu con không chịu học, hoặc học xong thất nghiệp thì cha mẹ nên biết mình đã cố gắng làm phần của mình rồi, còn con cái thành tài giàu sang hay nghèo khổ thì đó là nghiệp của nó và bình thản chấp nhận.
Khi làm ăn may mắn, có nhà lầu, xe hơi, tiện nghi sang trọng thì ta biết hưởng và sống rộng rãi, đến khi xui xẻo gặp thiên tai, chiến tranh, tai nạn, nhà tan cửa nát thì ta biết chấp nhận và giữ vững lòng tin để làm lại cuộc đời, không la khóc rầu rĩ, than trời trách đất.
Thuở xưa, đức Phật thường bị ngoại đạo oán ghét, tìm cách vu oan, mắng chửi, não hại nhưng ngài luôn luôn bình thản, vắng lặng. Tâm xả không phải là dửng dưng, vô tri vô giác như gỗ đá mà ngược lại lúc nào cũng tỉnh thức, biết rõ sự vật đang xảy ra như thế nào và biết chấp nhận như thế đó, không khởi tâm ưa ghét, khó chịu hay bực bội.

10 Bình luận

user avatar
Tịnh Nghiệp Tam Phước

2018-10-13 16:47:38

A Di Đà Phật ! Bài viết hay Cô à.
user avatar
Namkha Diệu Không

2018-10-13 16:52:52

Hay quá cô oi!
user avatar
Thien An

2018-10-13 17:03:29

Hay quá cô, con chia sẽ nhe. Con cũng bị giống như vậy.
user avatar
ATuyet Tran

2018-10-13 17:37:12

Bảo Bình Thạnh Lâm Tan Phong Lam
user avatar
Anh Le Quoc

2018-10-13 18:36:59

Nếu oán trách trời đất.. thì ta phải nhận thêm nghiệp phải không chị..
user avatar
ATuyet Tran

2018-10-13 19:28:42

Chuẩn
user avatar
Bảo Bình

2018-10-13 20:14:25

Từ lâu rồi em thấy bình thản hơn rất nhiều khi học 2 chữ " thôi kệ", khi cảm thấy không nên cưỡng- cố.
user avatar
ATuyet Tran

2018-10-13 20:20:17

Thu Tra Cao có vẻ như như đang ở cảnh giới này
user avatar
Phạm Vân Hà

2018-10-13 20:30:17

Hay quá Cô ơi con share nhé Cô
user avatar
Huy Lai

2018-10-13 21:22:34

bài viết này hay quá cô; tâm đắc từng từ từng câu diễn giải. xin cảm ơn cô nhé ❤️

Để lại bình luận của bạn